Chủ Nhật 22/7/2018 -- 10/6/2018 (Âm lịch) -- 2562 (Phật lịch)
Cái tôi hoàn lại đất trời, trả tôi mặt mũi muôn đời chưa sanh. Chẳng rời trước mắt thường lặng trong, Còn tìm liền biết anh chưa thấy

Chiêm bái di tích tổ sư thiền Trung Hoa - Phần 7

Phần 7 - ĐẠI KHAI NGUYÊN TỰ

Sáng ngày 13 tháng 10 năm 2012, đoàn đi thăm Trương Quan Phủ, quê hương của hai môn Trần Thái Cực Quyền và Dương Thức Thái Cực Quyền. Chiều đi thăm Đại Khai Nguyên Tự tại Hình Đài, Hà Bắc.

Đây là thiền viện lớn nhất của thiền Tào Động, nơi hai Thiền sư Hoằng Trí Chính Giác và Thiền sư Vạn Tùng Hành Tú từng trụ xứ.

Xem tiếp...

Chiêm bái di tích tổ sư thiền Trung Hoa - Phần 6

Phần 6 - KHAI NGUYÊN TỰ - NGỌC TUYỀN TỰ

Vào thời Vua Đường Huyền Tông, niên hiệu Khai Nguyên năm 26 (năm 738), Vua sắc lệnh cho mỗi Quận đều dựng lập Chùa Khai Nguyên để làm Tự Viện cho các Quan địa phương, chủ yếu phụ trách các sách vở di chúc và nghi thức của Quốc gia. Cũng từ đó mà có những Tự Viện đã chuyển sang dùng làm nơi Quan địa phương lập đàn tràng cầu nguyện cho vận may của đất nước.

Riêng tại Hình Đài, Hà Bắc có hai ngôi chùa Khai Nguyên, một ngôi lớn và một ngôi nhỏ hơn. Chùa lớn đang xây dựng nên đoàn đã phải ghé qua Chùa Khai Nguyên nhỏ nghỉ lại.

Xem tiếp...

Chiêm bái di tích tổ sư thiền Trung Hoa - Phần 5

Phần 5: LONG HƯNG TỰ

Chùa Long Hưng do Vua Càn Long ban lệnh cho xây dựng nên kiến trúc rất quy mô. Tượng thờ bằng đồng quý rất lớn, có tượng Bồ tát Quan Thế Âm bằng đồng cao đến 18m. Chùa có nhiều điện đài, phía sau có Đằng Long Uyển lớn rộng như cung vua. Đặc biệt, vào thời ấy, trước khi thọ giới, các giới tử đều phải đến đây để khai giới (nghe chỉ giáo trước). Thời cách mạng văn hóa, chính phủ ra lệnh không được đụng đến chùa này nên đến nay Chùa vẫn còn nhiều công trình còn nguyên vẹn nét cổ xưa.

Xem tiếp...

Chiêm bái di tích tổ sư thiền Trung Hoa - Phần 4

Phần 4: LÂM TẾ TỰ

Trong “Chánh Định huyện chí” ghi: Lâm Tế tự kiến lập vào thời Bắc triều Đông Nguỵ, niên hiệu Hưng Hoà, thứ 2 (540), tại Đông nam thành, thôn Lâm Tế.

Vào đời đường Đại Trung năm thứ 8 (854), Thiền sư Nghĩa Huyền, Lâm Tế đến trụ ở chùa này.

Đời Đường Hàm Thông, năm đầu (860), tại Trấn Châu (Chánh Định Zhengding City) chiến tranh không dứt, đàn việt dời chùa vào thành (tức chùa Lâm Tế ngày nay).

Xem tiếp...

Chiêm bái di tích tổ sư thiền Trung Hoa - Phần 3

Phần 3: BÁCH LÂM THIỀN TỰ (Cypress Grove Monastery)

Bách Lâm Thiền Tự ở thành phố Thạch Gia Trang, Triệu Huyện, Hà Bắc.

Bách Lâm Thiền Tự xây dựng vào thời Đông Hán – Hán Hiến Đế, khoảng giữa niên hiệu Kiến An. Từ nhà Đường về trước gọi là Viện Quán Âm. Thời Nam Lưu Tống đổi là Viện Vĩnh An. Triều đình thời Nguyên, ban biển ngạch là Bách Lâm Thiền Viện. Đời Đường có Pháp sư Huyền Trang, Thiền sư Triệu Châu đến ở và giáo hóa. Đời Tống có Lão nhân Quy Vân. Đời Nguyên có Thiền sư Nguyệt Khê đều là các bậc cao tăng trụ nơi đây.

Xem tiếp...

Chiêm bái di tích tổ sư thiền Trung Hoa - Phần 2

Phần 2: CHÙA VÂN CƯ

Sáng nay 09 tháng 10 năm 2012 (24/9/Nhâm Thìn), đoàn khởi hành đi thăm Chùa Vân Cư tại Phòng Sơn, thuộc ngoại ô Thành phố Bắc Kinh.

VÂN CƯ TỰ (Yunju Temple) là nơi toàn bộ kinh điển Phật Giáo được khắc vào đá. Công trình này hoàn tất trong thời gian 800 năm (625 – 1400). Đại Tạng Kinh được chôn trong một hang động gần chùa để tránh Pháp nạn.

 

Xem tiếp...

Chiêm bái di tích tổ sư thiền Trung Hoa - Phần 1

Phần 1: LÊN ĐƯỜNG

Khác với tâm trạng háo hức bồn chồn của một chuyến đi tham quan du lịch bình thường, phái đoàn Tăng Ni Phật tử Việt nam và hải ngoại thuộc Thiền phái Trúc Lâm Yên tử Việt Nam đã sẵn sàng một tâm thái hân hoan, tĩnh tại trước khi lên đường chiêm bái di tích Tổ sư Thiền phương Bắc, Trung Hoa.

Xem tiếp...

Về đây, một cõi thiền

THIỀN VIỆN TRÚC LÂM BẠCH MÃ – NHẬT KÝ HÀNH TRÌNH TU HỌC

ĐOÀN PHẬT TỬ HÀ NỘI HÀNH HƯƠNG VỀ THIỀN VIỆN BẠCH MÃ NHÂN DỊP MÙA VU LAN THẮNG HỘI, PL2556

NHẬT KÝ HÀNH TRÌNH……

Cách Thành Phố Huế 30km xuôi về phía nam, Đến cầu Truồi (huyện Phú Lộc) rẽ phải thêm 10km, sừng sững trước mắt là đỉnh Bạch Mã quanh năm chìm trong mây trắng, mênh mang dưới chân Bạch Mã là hồ Truồi xanh biếc chạy dài hết tầm mắt. Bên phải, men theo dòng sông thấp thoáng dưới lũy tre làng thơ mộng là đường dẫn vào Đập Truồi. Vượt hết con dốc thoải bên lưng đồi, bên kia bờ nước, dưới chân ngọn linh sơn, những Tổ đường, Chính điện, Tăng đường, Trai đường… của Thiền Viện như ẩn hiện giữa cảnh mênh mang của núi non Bạch Mã trùng điệp. Trước mắt chúng tôi là Thiền Viện Trúc Lâm Bạch Mã- Cõi Phật giữa chốn trần gian, một không gian tĩnh lặng, một cảm giác thư thái an lạc đến lạ kỳ như những gì chúng tôi đã từng được biết và nghe đến.

Xem tiếp...

Đại Lễ Vu Lan 2556

... Sen ngoài đồng đua nở, giọt mưa ngâu trở giấc, ngày Hạ sắp hết, nhường chỗ cho mùa thu sang, báo hiệu ngày Tự tứ đã đến và thêm một mùa Vu lan nữa lại trở về với mỗi người con hiếu hạnh chúng ta.

Sáng nay 15 tháng 7, ngày Phật hoan hỷ, hòa trong niềm hỷ lạc vô biên, các Phật tử hồi tưởng đến công ơn cha mẹ hiện đời và nhiều kiếp của mình, đã câu hội về Thiền viện Trúc Lâm Bạch Mã, Thừa Thiên Huế làm lễ Vu lan.

Theo lời thưa thỉnh của quý Phật tử, đại đức Thích Tâm Hạnh, trụ trì Thiền viện đã thuyết giảng đề tài "Hạnh hiếu thời nay", nhắc lại công ơn sanh thành dưỡng dục của cha mẹ. Đồng thời nói lên quan niệm sống, cách hành xử của người con đối với cha mẹ trong thời đại văn minh hiện nay....

"...Lặng lòng để thấy rõ, chúng ta hiểu, cảm thông, sống chân thật, trân trọng và thông cảm tha thứ thì hiếu hạnh tự tròn đủ, thực sự trở thành những người con trong sáng và cao thượng trong đời."

Xem tiếp...

Bảy ngày thiền tu

Bảy ngày thiền. Bảy ngày tịnh. Bảy ngày trải nghiệm một cuộc sống với hương vị khác hẳn thường ngày. Chúng tôi đã thay đổi và trưởng thành lên như thế!

Lên đường

Không có cái cảm giác háo hức trông chờ như những ngày trước cắm trại, tôi chuẩn bị cho chuyến đi “bảy ngày trải nghiệm” tại Thiền viện Trúc Lâm Bạch Mãvới một tâm thế khá an nhiên. Ngày lên đường, vẫn trong bầu không khí chậm rãi đó, chiếc xe buýt đưa đoàn sinh viên và cán bộ FUDN chúng tôi lên Bạch Mã; không ồn ào, không hề rầm rộ, dường như có một chút gì đó tựa như một chút “thiền” bắt đầu nhen nhóm dù cho hầu hết chúng tôi còn chưa từng biết thiền là như thế nào.


Đặt chân xuống bến phà, thu vào tầm mắt là một quanh cảnh thiên nhiên vừa hùng vĩ vừa nên thơ; mọi cảm giác mệt mỏi dường như đều tan biến. Khi chúng tôi đến, một vị Sư tăng đã chờ sẵn với chiếc phà riêng của Thiền viện thường dùng để đưa đón khách. Chúng tôi chất lên phà những túi rau quả tươi mang ra từ Đà Nẵng, mỗi đứa một chiếc nón lá trên đầu nhanh chóng tìm chỗ ngồi; chiếc phà nổ máy, nhẹ nhàng rẽ nước lướt đi…


Đoàn “thiền sinh tập sự” của FUDN

Thiền viện Trúc Lâm Bạch Mã được xây nơi lưng chừng đồi, trên một hòn đảo nằm giữa lòng Hồ Truồi. Trước khi thực sự đặt chân lên Thiền viện, chúng tôi phải vượt qua một thử thách không mấy dễ chịu, đặc biệt là với những người ít vận động như hầu hết trong chúng tôi. Leo hết hơn 174 bậc thang khá dốc, cảm giác gần như vừa vắt kiệt hết sực lực khiến ai nấy đều không khỏi thở hốc, mồ hôi đầm đìa ướt đẫm cả lưng áo.

Quanh cảnh tuyệt đẹp bao quanh Thiền viện

Thầy Trụ trì Thích Tâm Hạnh đích thân ra đón chúng tôi. Vóc người nhỏ nhắn, bộ áo tràng giản dị, giọng nói trầm trầm ấm áp, nụ cười như tỏa hào quang; khiến chúng tôi không khỏi cảm thấy kính trọng. Vận trên mình những chiếc áo tràng lam, chúng tôi được Thầy hướng dẫn lễ Phật, lTổ và giới thiệu sơ qua một vài địa điểm chủ yếu trong Thiền viện. Sau đó nam nữ được phân vào hai khu riêng biệt là Nội viện Tăng và Nội viện Ni – cũng là nơi chúng tôi sẽ sống và sinh hoạt trong suốt bảy ngày.


 

Nụ cười như tỏa nắng của Thầy trụ trì Thích Tâm Hạnh

Một hương vị lạ của cuộc sống

Hầu hết những “thiền sư” chúng tôi đều không hề theo đạo, nhất là Phật giáo. Bởi vậy, những ngày sống trong bầu không khí nơi đất Phật thật sự đã khiến chúng tôi đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác; mỗi ngày lại khám phá ra một điều mới, trải nghiệm những cảm giác lạ lẫm, thú vị nhưng cũng không kém phần “đau đớn”.

Các hoạt động của chúng tôi tại Thiền viện đều theo một lịch trình nhất định. Ba giờ sáng, ngay khi vừa có tiếng chuông báo thức, chúng tôi phải ngậm ngùi rời khỏi giường, nhanh chóng làm vệ sinh cá nhân rồi mỗi đứa bưng theo một bộ b
ồ đoàn,tọa cụ ra chính điện để ngồi thiền. Sau bữa ăn sáng lúc 6 giờ, chúng tôi phân ra thành những nhóm nhỏ; nhóm thì phụ các sư thầy, sư cô rửa chén; nhóm thì quét sân, đổ rác; nhóm đi phụ bếp… Hai bên nam nữ chúng tôi chỉ gặp nhau một lần duy nhất trong ngày là giờ giảng pháp vào mỗi buổi chiều. Sau đó là lễ tụng kinh sám hối và đến tối lại ngồi thiền một lần nữa cho đến 9 giờ 30 tối.

Các bạn cùng các sư thầy đi sơn phà

 

Những buổi chiều ngồi nghe giảng pháp đầy thú vị


Buổi tụng kinh hiếm hoi đầy đủ các bạn sinh viên trong Chánh điện
(bình thường nam nữ  làm lễ ở hai nơi khác nhau)

Những ngày đầu tiên tập làm quen với nếp sống mới quả thật không dễ dàng. Cảm giác hai mí mắt cứ nặng trĩu, toàn thân uể oải cứ níu lấy chúng tôi khiến việc rời khỏi giường mỗi buổi sáng là cả một sự nỗ lực và đấu tranh tinh thần. Lắm khi muỗi chích tơi tả nhưng cũng không dám đập mà chỉ có thể ấm ức đuổi đi vì nếu không thể nào cũng sẽ bị nhắc nhở. Mỗi lần quỳ đọc kinh chiều là hai đầu gối lại đau ê ẩm. Những lần xé xơ dừa, bóc vỏ đậu là hai bàn tay lại tê rần… Mệt mỏi là thế, ấy vậy mà đến khi quen dần thì dường như chẳng còn là vấn đề gì quá lớn. Ngồi tụm lại với nhau quanh chiếc mẹt tre, vừa bóc đậu vừa tám chuyện trên trời dưới đất, chúng tôi trêu nhau rằng giống những bà nông thôn họp chợ. Tiếng cười, tiếng nói, sự quan tâm ấm áp đã làm tan hết những mệt nhọc và cũng dần xóa đi những khoảng cách ngần ngại ban đầu giữa chúng tôi.

Bữa cơm đầu tiên với cương vị là một Phật tử đầy mới mẻ và bỡ ngỡ. Những câu t
ụng kinh trước bữa ăn. Những thủ ấn lạ lẫm. Thói quen ăn uống khác biệt. Ở đây, mỗi ngày chỉ có hai bữa chính là bữa sáng và bữa trưa; do các sư thầy, sư cô không ăn bữa tối nên chúng tôi tự phục vụ bằng thức ăn của buổi trưa còn lại hoặc mì chay. Chúng tôi phải tập ăn bằng thìa, dùng đũa để gắp thức ăn. Đồ chay lạ miệng nhưng lại rất ngon, hầu như mỗi ngày đều có một món mới khiến chúng tôi không khỏi khâm phục sự sáng tạo của các sư cô, sư thầy.


Cận cảnh một bữa ăn của các thiền sinh

Thiền quả thật là một trải nghiệm thú vị. Mới đầu nhìn thì tưởng là dễ lắm nhưng đến khi tự mình thực nghiệm mới biết thực sự nó như thế nào. Những ngày đầu tập ngồi thiền hai chân đau ê ẩm, lắm khi không còn cảm giác, đặc biệt là khi ngồi theo kiểu kiết già. Ba giờ sáng, gió mát mơn man lùa vào chính điện, giữa bốn bề văng vẳng tiếng côn trùng kêu rả rích, nhiều bạn không kìm nổi gà gật không biết bao nhiêu lần. Cao thâm hơn cả, thầy HùngVP còn sáng tạo ra những tư thế thiền “bất hủ” hay có bạn còn học được tư thế ngủ ngồi (và… ngáy rất tự nhiên). Mỗi ngày, chúng tôi phải ngồi thiền tổng cộng là bốn tiếng đồng hồ cả 2 buổi sáng và tối, tuy nhiên hầu hết đều chưa đến chuông xả thiền là đứa nào đứa nấy lần lượt âm thầm rời khỏi chính điện để quay về với chiếc giường thân yêu và tiếp tục… ngủ cho tới sáng.


Những phút thiền tĩnh lặng…

Mới đầu, tôi cứ tưởng những ngày sống nơi Thiền viện này ắt hẳn sẽ rất nhàm chán, cứ lặp đi lặp lại hết tụng kinh rồi đến ngồi thiền. Thế nhưng, thầy Tâm Hạnh lại rất tâm lý, không muốn chúng tôi cảm thấy quá nặng nề nên đã sắp xếp lại thời gian biểu. Ngoài những giờ giảng pháp hay lao động, thầy còn dẫn chúng tôi đi suối, qua đảo Phật ngắm hoa sim và dọn cỏ quanh tượng Phật. Tất cả đều là những trải nghiệm thú vị, khó quên.


 

Lần “xuất sơn” đầu tiên

 

… và trưởng thành

Mỗi lần đi là mỗi lần khôn lớn. Như thầy Tâm Hạnh vẫn nói, một con rắn nếu để tự nhiên thì nó sẽ bò ngoằn ngoèo tự do theo bản năng của nó. Nhưng một khi đưa vào ống tre thì bắt buộc nó phải bò thằng. Lúc ở nhà được sống trong sự bảo bọc của cha mẹ, việc nhà thì hầu như chẳng mấy khi đụng đến; tới khi đến đây, phải khép mình vào khuôn khổ khiến chúng tôi nghiệm ra rất nhiều điều. Đi đứng, nói năng, làm việc nhẹ nhàng hơn. Lòng lặng hơn. Tâm tĩnh hơn. Nghĩ thoáng hơn. Cho đi nhiều hơn. Tha thứ nhiều hơn… Sau bảy ngày, dù rõ ràng hay kín đáo, mỗi chúng tôi đều ít nhiều thay đổi và lớn lên theo cách của riêng mình.

Những lời giảng của thầy Tâm Hạnh có thể giờ đây chúng tôi hãy còn chưa hiểu rõ hết một cách cặn kẽ, nhưng ít nhiều nó đã định hướng cho chúng tôi con đường đúng phải đi. Sau này, mỗi khi hồi tưởng và nhìn lại bản thân mình sẽ là mỗi lần chiêm nghiệm và thấm lại, để rồi đầu óc sẽ sáng hơn, trái tim cũng lớn hơn và ấm áp hơn.

Bảy ngày không phải là nhiều trong quỹ thời gian sống mà một người có được. Thế nhưng bảy ngày cũng có thể trở nên quý báu vô cùng, đặc biệt là khi đã có những kỉ niệm và khi tâm hồn đã trở nên gắn bó. Quay về với cuộc sống thường nhật, rồi đây, tôi sẽ nhớ lắm sự ân cần, quan tâm, giúp đỡ của các sư cô; sự gần gũi, vui vẻ của các sư thầy; nụ cười ấm áp như tỏa nắng của thầy Tâm Hạnh; nhớ phong cảnh hữu tình bình yên vô cùng mỗi khi nhìn ra ngoài ban công; nhớ tiếng chuông chùa và tiếng đọc kinh văng vẳng mỗi buổi chiều trầm mặc; nhớ cả những con Lou, con Sa, con Đen, con Nhân (những chú chó đáng yêu trong Thiền viện)…

Ngày cuối cùng, cầm trên tay lá phái quy y, lòng tôi bỗng run run xúc động. Đó, kể từ giờ sẽ luôn có người dõi theo mọi hành động của mình. Phải làm sao, phải sống thế nào cho xứng đáng với cái tên sư thầy đã đặt cho? Trong lòng tôi ngay từ đầu đã có câu trả lời, chỉ là phải thực hiện nó như thế nào mà thôi!

Thiền sinh Đoàn Thị Thu Hiền

In order to view this object you need Flash Player 9+ support!

Get Adobe Flash player
Gá thân mộng
Dạo cảnh mọng
Mộng tan rồi
Cười vỡ mộng

Ghi lời mộng
Nhắn khách mộng
Biết được mộng
Tỉnh cơn mộng

HT Thích Thanh Từ
a

Bài đọc nhiều nhất

Thống kê truy cập

2527148
Hôm nay
Hôm qua
Tuần này
Tuần trước
Tháng này
Tháng trước
Tất cả
180
2338
2518
2506706
39356
61553
2527148